Trang chủ HIV  |  Web Link  |  Giới thiệu |  Liên hệ  |  English 
hiv logo Ky niem 10 thanh lap hiv.com.vn

Thông báo

Icon
Error

Đăng nhập


Tùy chọn
Xem bài viết cuối Go to first unread
Offline Tình_ca  
#1 Đã gửi : 13/04/2011 lúc 05:10:32(UTC)
Tình_ca

Danh hiệu: Thành viên gắn bó

Nhóm: Thành viên chính thức
Gia nhập: 09-03-2010(UTC)
Bài viết: 1.216
Đến từ: Quảng Trị

Cảm ơn: 34 lần
Được cảm ơn: 116 lần trong 86 bài viết

Đại tướng Võ Nguyên Giáp và người vợ liệt sĩ Nguyễn Thị Quang Thái



TT - Trong một lần đến thăm nhà tù Hỏa Lò cùng con gái
Hồng Anh, đại tướng Võ Nguyên Giáp thắp hương, đặt vòng hoa tưởng niệm
Quang Thái, người nữ chiến sĩ cách mạng, người vợ yêu của đại tướng, đã hi sinh khi còn rất trẻ.

Ông xúc động ghi trong cuốn sổ của nhà lao: “Nhớ mãi
hương hồn của các anh, các đồng chí, các anh chị, nhớ mãi hình ảnh của Quang Thái, người vợ, người mẹ của chúng tôi”.

Cuộc gặp cuối cùng

Đại tướng Võ Nguyên Giáp nhớ lại buổi chia tay cuối cùng.

"Một buổi chiều vào đầu tháng 5-1940. Đến giờ đi dạy
học, ra khỏi nhà một quãng, tôi ngoái lại nhìn ngôi nhà nhỏ, biết còn lâu mới quay trở về đây, khi đó chắc có nhiều sự thay đổi rồi.

Hôm đó là thứ sáu, tôi đã sắp xếp dạy dồn cả chương
trình ngày thứ bảy vào thứ năm và thứ sáu để có được một khoảng cách hai
ngày, thứ bảy và chủ nhật, không phải đến trường. Từ ngày ra Hà Nội
hoạt động, tôi đã làm nghề dạy học ở Trường Thăng Long. Năm giờ chiều,
tan học, tôi lững thững đi về phía hồ Tây như một người dạo mát. Hoa phượng nở đỏ trên vòm cây.

Tiếng ve sầu kêu ra rả. Tôi vừa đi vừa để ý nhìn trước
nhìn sau xem có mật thám theo dõi không. May sao, chiều hôm đó không
thấy bóng dáng bọn chúng. Từ ngày địch bắt đầu khủng bố, trước khi tôi
gặp anh Hoàng Văn Thụ, các anh cũng đã cho biết là tôi sẽ chuyển vào
hoạt động bí mật. Quang Thái cũng rất muốn đi hoạt động bí mật. Nhưng
con chúng tôi chưa đầy năm, chưa nhờ ai nuôi được, Quang Thái hẹn khi nào gửi được con sẽ đi sau.

Đến đường Cổ Ngư, qua chùa Trấn Võ, tôi thấy Quang Thái
ẵm cháu Hồng Anh đã đứng đợi ở một gốc cây vắng người. Quang Thái rơm
rớm nước mắt, thỉnh thoảng lại quay về phía hồ để mọi người khỏi chú ý.
Tôi nói với Quang Thái ở lại giữ liên lạc với các anh, tiếp tục công
tác, cố gửi Hồng Anh để đi hoạt động bí mật. Quang Thái nhắc tôi hết sức
giữ gìn sức khỏe và cẩn thận trong hoạt động, gắng tìm cách cho nhà
biết tin. Một đôi người quen đi ngang chào hỏi, tưởng chúng tôi đang
đứng hóng mát. Chúng tôi đang nói chuyện thì có tiếng người hỏi phía sau:

- Thầy có đi xe không?

Tôi quay lại thấy anh giáo Minh kéo một chiếc xe tay
đứng đợi. Tôi chia tay Quang Thái lên xe, không ngờ phút chia tay đó lại là phút vĩnh biệt".

Và cái nhìn đầu tiên...

Lần đầu tiên anh Võ Nguyên Giáp gặp chị Quang Thái trên
một chuyến xe lửa Hà Nội - Huế. Năm 1929, anh Giáp được đoàn thể cử đi
công tác. Mục đích của chuyến đi là việc hợp nhất Đảng Tân Việt với Việt
Nam thanh niên cách mạng đồng chí Hội và Việt Nam cộng sản Đảng. Đoàn tàu dừng lại ở ga Vinh.

Hai cô nữ sinh xinh xắn ríu rít lên tàu. Một cô là Hồ
Cầm, em của chị Hải Đường, cùng sinh hoạt trong Đảng Tân Việt với anh
Giáp. Anh để ý cô bạn đi cùng Hồ Cầm. Cô gái rất xinh, khuôn mặt trái
xoan hiền dịu, da trắng hồng, đôi mắt đen láy thông minh, tóc xõa ngang
lưng. Anh Giáp vui vẻ nói chuyện với hai cô gái. Ngày ấy anh Giáp còn rất trẻ, ăn mặc theo lối ký giả. Hồ Cầm giới thiệu:

- Đây là bạn Quang Thái.

Anh Giáp đã từng nghe tên Quang Thái trong đợt công tác
qua Vinh mới đây. Tổ chức Đảng giao cho anh nhiệm vụ đi bàn với Liên
tỉnh ủy Nghệ Tĩnh thu xếp cho chị Minh Khai, đảng viên Đảng Tân Việt, đi
thoát ly. Anh Giáp nghe nói chị Minh Khai có em gái là Quang Thái xinh xắn, học giỏi, hoạt động cách mạng hăng hái, sôi nổi.

- Các cô đi đâu thế?

- Em đưa Quang Thái vào nhập học Trường Đồng Khánh.

Quang Thái sinh ở Vinh nhưng quê gốc là làng Nhân
Chính, Hà Nội. Cha Quang Thái là một kỹ sư cầu đường. Trong khi anh Giáp
nói chuyện với Hồ Cầm, Quang Thái vẫn ngồi im không muốn bắt chuyện. Cô
cho anh là chàng công tử bột với chiếc mũ phớt và bộ comlê trắng, dáng người thanh mảnh thư sinh, khuôn mặt tròn trắng trẻo.

Chỉ đến khi anh giới thiệu mình là nhà báo, Quang Thái
mới tham gia câu chuyện. Từ buổi gặp gỡ đầu tiên ấy, hình ảnh cô nữ sinh
Đồng Khánh Huế xinh đẹp, dịu dàng Quang Thái đã để lại cho anh ấn tượng
sâu sắc. Lần đầu tiên anh thấy xao xuyến với một người con gái. Anh thầm mong sẽ có ngày được gặp lại.

Trường Đồng Khánh ở gần Trường Quốc học Huế. Anh Giáp
từng là học sinh Trường Quốc học Huế. Một trong những người dẫn dắt anh
đến với phong trào học sinh là anh Nguyễn Chí Diểu, một người bạn lớn
tuổi hơn cùng lớp. Thời gian ấy có phong trào học sinh đấu tranh đòi thả cụ Phan Bội Châu, để tang cụ Phan Chu Trinh.

Hiệu trưởng và tổng giám thị cho là chính anh Nguyễn
Chí Diểu cầm đầu phong trào đòi ân xá cho cụ Phan Bội Châu và để tang cụ
Phan Chu Trinh ở Trường Quốc học Huế. Trong một kỳ thi, anh Diểu bị vu
oan là copy bài và bị đuổi ra khỏi lớp. Anh Giáp bàn với anh Nguyễn Khoa
Văn phát động bãi khóa với khẩu hiệu: "Không được đuổi học sinh Nguyễn Chí Diểu, tự do đọc sách báo, chống giáo dục ngu dân".

Một cuộc bãi khóa lớn diễn ra ở Trường Quốc học. Thấy
vậy, học sinh các trường khác ở Huế lần lượt bãi khóa. Đây là một trong
những cuộc tổng bãi khóa lớn nhất thời ấy. Một tháng sau, phong trào dần
dần lắng xuống. Học sinh đi học trở lại. Nhà cầm quyền công bố danh
sách những học sinh bị đuổi học: 90 người trong tất cả các trường tại Huế, trong đó có anh Võ Nguyên Giáp.

Anh Giáp về quê Quảng Bình. Cha anh muốn anh lấy vợ. Vợ
ông bá hộ trong làng sẵn sàng gả con gái cho anh. Nhà ông Bá giàu nhất
làng, có hai cô con gái. Cô gái định gả cho anh Giáp ở tuổi mới lớn. Vợ
ông Bá hứa nếu thành hôn sẽ cho ruộng, cho nhà. Cha anh Giáp muốn anh
nhận lời nhưng mẹ anh nói: “Tùy con, ưng thì lấy, không ưng thì thôi, không ép”.

Một hôm, anh Diểu về Quảng Bình tìm anh Giáp. Anh
Nguyễn Chí Diểu, ủy viên Kỳ bộ Trung kỳ của Tân Việt, thay mặt tổ chức
kết nạp Võ Nguyên Giáp vào Đảng Tân Việt. Anh Giáp hẹn với anh Diểu sẽ
thu xếp công việc ở nhà để vào Huế tham gia hoạt động. Khi anh Giáp xin
đi Huế, cha anh chỉ bằng lòng với điều kiện anh nhận lời làm rể ông Bá.
Anh Giáp đóng khăn xếp, áo dài đen, quần trắng, đi guốc đến nhà ông Bá.
Cô Bá tiếp đón nồng nhiệt. Cô còn đem ra chục trứng gà và tiền để anh đi Huế. Anh nói:

- Cảm ơn, tôi không dám nhận.

Cô Bá cười:

- Cậu làm cao. Sau này lại không đòi nhà, đòi ruộng ấy à.

Thấy anh đến nhà ông Bá, cha anh bằng lòng cho anh đi Huế. Nhưng anh nói riêng với mẹ:

- Con không kết hôn với con gái ông Bá đâu. Thầy mẹ đừng thu xếp.

Trước khi lên tàu, anh Giáp nói với con trai ông Bá:

- Tôi rất tôn trọng gia đình anh nhưng tôi không thể
kết hôn với em gái anh được. Tôi và cô ấy không hợp nhau. Nhờ anh về thưa lại với gia đình.

Anh Giáp vào Huế, làm việc tại Quan hải Tùng thư, một
nhà xuất bản do Tổng bộ Tân Việt chủ trương. Thực chất là anh tham gia
sinh hoạt ở một tiểu tổ bí mật của Tân Việt. Sau đó, anh làm biên tập cho báo Tiếng Dân của cụ Huỳnh Thúc Kháng.

Sau buổi gặp Quang Thái trên tàu, nhiều lần anh Giáp
đạp xe qua cổng Trường Đồng Khánh hi vọng gặp lại Quang Thái. Anh nhìn
vào sân trường thấy thấp thoáng các cô ngồi trên bãi cỏ xanh, những cô tha thướt đi dạo nhưng anh vẫn không gặp được Quang Thái.

Nhà văn NGUYỆT TÚ

----------------

(*) Rút trong cuốn Chuyện tình các chính khách VN - NXB Phụ Nữ, 2006.

Các tựa nhỏ trong loạt bài này do Tuổi Trẻ tạm đặt.

Rồi họ cũng gặp được nhau....

Có một mối tình đã hé mở trong nhà lao Thừa Phủ. Có một người mẹ không được nhìn mặt con lần cuối. 

Và người chồng ấy, từ chiến khu xa vẫn viết những lời yêu thương gửi cho người đã mất... 

Em, Hướng Dương bị ánh sáng bỏ bùa
Người chăm chút vào em tìm sự thật
Những ánh nhìn dịu dàng và trong vắt
Xoay tròn theo từng sợi sắc mặt trời


Giữ vững quyết tâm phòng, chống Ma túy!
Giữ vững quyết tâm ngăn chặn AIDS!
Vì sự bình yên của gia đình và cộng đồng, toàn dân hãy tích cực tố giác tội phạm!
Quảng cáo
Offline Tình_ca  
#2 Đã gửi : 13/04/2011 lúc 05:13:14(UTC)
Tình_ca

Danh hiệu: Thành viên gắn bó

Nhóm: Thành viên chính thức
Gia nhập: 09-03-2010(UTC)
Bài viết: 1.216
Đến từ: Quảng Trị

Cảm ơn: 34 lần
Được cảm ơn: 116 lần trong 86 bài viết



Bà Nguyễn Thị Quang Thái và con gái Võ Hồng Anh. Ảnh tư liệu

Mối tình trong nhà lao Thừa Phủ

TT - Một hôm, anh Giáp đang làm việc ở nhà ông Lê Ấm,
con rể cụ Phan Chu Trinh, thì có một thiếu nữ tìm gặp. Cô nữ sinh xinh
xắn nói giọng Vinh ấm áp. Đang mải viết, anh Giáp ngẩng lên và sững sờ: chính là Quang Thái, người mà anh vẫn đi tìm bấy lâu nay.

Quang Thái gặp anh để nhận công tác của đoàn thể. Nhiệm
vụ của đoàn thể giao cho cô là phát triển tổ "nữ sinh đỏ". Sau đó, do
hoàn cảnh công tác, hai người gặp nhau nhiều. Anh Giáp có tình cảm với
Quang Thái nhưng Quang Thái vẫn chỉ coi anh như một người đồng chí.
Quang Thái dành hết tâm tư, tình cảm của mình cho chị Minh Khai. Chị rất lo lắng cho chị Minh Khai mới đi thoát ly.

Năm 1931, anh Võ Nguyên Giáp bị bắt vì tham gia phong
trào Xô viết Nghệ Tĩnh. Anh bị giam vào nhà lao Thừa Phủ. Đi qua nhà
giam nữ, anh giật mình nhận ra Quang Thái. Quang Thái cũng đã bị bắt.
Thời gian trong tù anh Giáp hiểu và yêu Quang Thái nhiều hơn. Người
thiếu nữ 16 tuổi ấy nét mặt còn ngây thơ nhưng tinh thần thật bất khuất.
Quang Thái có câu nói nổi tiếng dặn bạn tù: "Personne ne vous dénoncé,
ne dénoncez personne" (Không ai tố giác bạn, bạn đừng tố giác ai). Bài thơ đầy khí phách của Quang Thái được truyền nhau khắp nhà lao:



Mười sáu xuân qua sống ở đời
Nhân tình nghĩ đến lệ đầy vơi
Trông phường đế quốc lòng ngao ngán
Thấy bạn cần lao dạ rối bời
Quyết chí hi sinh thây kệ chết
Đem lòng phấn đấu mặc đầu rơi
Ngọn cờ vô sản bao giờ phất
Chín suối hồn ta mỉm miệng cười.

Cuối năm 1931, anh Võ Nguyên Giáp được ra tù với điều
kiện phải trở về quê và bị quản thúc. Quang Thái cũng được trả tự do
trong dịp này. Anh Giáp và chị Thái bắt đầu viết thư cho nhau. Anh Giáp
hay đến nhà Quang Thái chơi. Các em Quang Thái rất quí anh. Quang Thái
cũng bắt đầu yêu mến người con trai đất Quảng hiền lành nhưng mạnh mẽ.
Quang Thái thích đôi mắt vừa hồn nhiên nhân hậu, vừa cương nghị, sắc sảo
của anh. Lúc xa anh, chị thấy nhớ giọng nói ấm áp và ánh nhìn trìu mến anh dành cho mình.

Đám cưới hai người được tổ chức rất vui ở Vinh. Có cả
một con heo quay đeo hoa tai đặt trên mâm đồng. Lúc đó chị Thái tròn 20
tuổi, anh Giáp 24 tuổi. Sau khi cưới, hai vợ chồng ra Hà Nội, lúc đầu
thuê một căn nhà ở phố Đường Thành. Anh Giáp dạy Trường Thăng Long. Anh vừa dạy vừa lãnh đạo Đoàn thanh niên dân chủ trong trường.

Chị Quang Thái thi đỗ xuất sắc vào Trường Bà đỡ Hà Nội
thuộc ngành y (sages femmes d'Etat). Nhưng sau chị bị đuổi học vì những
hoạt động cách mạng trong giới học sinh, sinh viên. Cuộc sống của anh
chị thanh đạm nhưng mỗi khi có các đồng chí đến nhà anh chị đều tìm cách
giúp đỡ. Có những đợt đấu tranh cán bộ địa phương về đông, hai vợ chồng
nhường chỗ ở và chia sẻ những bữa ăn giản dị gia đình cho anh chị em. Anh chị sinh con gái đầu lòng, đặt tên là Hồng Anh.

Chị và em

Cuối 1939, Mặt trận bình dân đổ, Pháp khủng bố mạnh.
Anh Võ Nguyên Giáp rút vào hoạt động bí mật. Anh được Đảng cử sang Trung
Quốc hoạt động. Con gái Hồng Anh còn quá nhỏ, hai vợ chồng không thể
cùng đi như đã hẹn. Anh Giáp phân vân, lo lắng khi để lại người vợ trẻ
và đứa con còn quá nhỏ. Chị Thái động viên chồng: “Đây là một thời cơ
lớn, trên đã muốn anh thoát ly thì anh nên quyết tâm. Mẹ con em tự lo được mà”.

Chị Thái gửi con về quê chồng - Quảng Bình, để đi hoạt
động cách mạng. Chị được tổ chức phân công làm nhiệm vụ vận động phong
trào phụ nữ, trí thức, công thương ở Hà Nội và các vùng lân cận. Đồng
thời chị là liên lạc viên của Trung ương Đảng. Năm 1941, Pháp mở phiên
tòa án binh xử chị Minh Khai ở Sài Gòn. Quang Thái rất thương chị. Để
cha mẹ yên tâm, Quang Thái thuê thầy kiện và tìm mọi cách vào thăm chị trong nhà giam.

Buổi sáng hôm xử chị Minh Khai, Quang Thái ngồi ngay
hàng ghế đầu. Quang Thái chỉ muốn chạy lên ôm chặt lấy chị, muốn ghi
thật sâu hình ảnh chị trong ký ức. Mảnh thư chị Minh Khai ném cho đồng
chí Lê Duẩn rơi ngay trước mặt bọn lính áp giải. Quang Thái nhanh tay giấu được.

Dự phiên tòa xử án chị Minh Khai ra về, Quang Thái khóc
nhiều đêm. Chị Minh Khai đã bị kết án tử hình. Ban ngày phải lo công
việc, nhưng đêm đến Quang Thái lại úp mặt xuống gối khóc. Vừa thương
chị, Quang Thái lại vừa lo cho tính mệnh của chồng. Chị bớt lo khi nhận
được thư của anh. Lá thư viết trên mảnh giấy thuốc lá nhỏ bằng nửa bàn
tay. Chị run run mở thư, đọc những dòng chữ thân quen: “Chị đã mất vì mục đích cao cả, em đừng quá đau buồn”.

Về Vinh, chị Thái ở nhà mẹ. Lúc đó, trong nhà mẹ chị
còn có anh Nguyễn Duy Trinh (sau này là bộ trưởng Bộ Ngoại giao). Năm
1942, trong một lần khám xét, bọn Pháp bắt anh Nguyễn Duy Trinh. Chị
Thái cũng bị bắt hôm đó vì có một đồng chí trong phong trào bị bắt trước
đó không chịu nổi tra tấn đã khai ra chị. Chị Quang Thái bị kết án 16 năm tù.

Trong tù, chị hết lòng chăm sóc, động viên chị em dũng
cảm đấu tranh chống tra tấn, chống chế độ hà khắc của nhà tù thực dân.
Chị còn dạy chị em trong tù học văn hóa. Bọn Pháp tra tấn chị để truy
tìm anh Hoàng Văn Thụ. Chị kiên quyết không khai. Cuộc sống gian khổ
trong tù cùng với những trận tra tấn dã man làm sức chị yếu dần. Những năm 1943-1944, trong nhà tù Hỏa Lò có dịch thương hàn.

Có kiến thức về y, chị Thái tận tình chăm sóc chị em bị
bệnh. Cuối cùng, bản thân chị cũng bị bệnh thương hàn. Đến khi đã kiệt
sức, chị mới được đưa vào nhà thương làm phúc. Linh cảm thấy ngày ra đi
đến gần, chị nhắn mẹ chồng bế Hồng Anh ra cho mình gặp. Bà nội đưa Hồng
Anh đi bằng xe lửa. Hai bà cháu đi được nửa đường thì nghe tin đoạn
đường ray phía trước bị Nhật ném bom. Bà nội buộc phải bế cháu về. Năm 1944, chị Quang Thái mất mà không gặp được con gái lần cuối.

Những lá thư gửi cho người đã mất



Theo năm tháng, cô bé Hồng Anh ngày nào đã trở thành
giáo sư, tiến sĩ toán - lý xinh đẹp, thông minh, giàu nghị lực giống mẹ.
Chị là người phụ nữ đầu tiên của ngành vật lý VN được tặng giải thưởng Kovalevskaia. Mẹ ra đi khi Hồng Anh còn quá nhỏ.

Kỷ niệm về mẹ Hồng Anh chỉ được nghe bà nội, bà ngoại
và ba kể lại. Một tấm ảnh chụp chung với mẹ và những lá thư viết trên giấy cuốn thuốc lá đã ngả vàng được Hồng Anh nâng niu, cất giữ.


Khi
chị Thái bị bắt giam, anh Giáp đã về nước theo chỉ thị của Bác Hồ cùng
các đồng chí lãnh đạo khác xây dựng chiến khu Cao - Bắc - Lạng. Anh
không biết chị Thái bị bắt giam. Nhiều khi ngồi dưới gốc cây trong rừng
đại ngàn, anh mong đến ngày được gặp lại vợ và con gái. Do điều kiện
hoạt động phải giữ bí mật, lâu lâu anh mới gửi về nhà một bức thư viết
trên mẩu giấy thuốc lá khi có liên lạc trực tiếp. Anh chia sẻ với chị
nỗi đau chị Minh Khai hi sinh. Anh không biết Quang Thái cũng đã hi sinh
trong tù. Những lá thư chứa chan tình yêu viết trên giấy thuốc lá mỏng
mảnh vẫn tiếp tục gửi về địa chỉ người đã mất.

Cho đến một ngày tháng 4-1945, trong Hội nghị quân sự
cách mạng Bắc kỳ họp tại Hiệp Hòa, Bắc Giang, anh Giáp mới nghe đồng chí Trường Chinh nói tin dữ mà tưởng anh đã biết:

- Chị Thái chưa kịp rút vào hoạt động bí mật thì bị chúng bắt... Cũng không ngờ chị mất ở trong tù.

Nỗi đau quá đột ngột. Anh Giáp lặng người hỏi:

- Anh nói sao?

Anh Trường Chinh rất ngạc nhiên:

- Anh chưa biết tin à?

Quang Thái mất rồi ư? Bị sốc quá mạnh, anh Giáp bàng
hoàng đi sang buồng bên, bỏ dở cuộc họp... Anh không ngờ cái ngày hôm
ấy, cuộc chia tay ngắn ngủi, bịn rịn bên hồ Tây lại là lần cuối cùng anh
gặp người vợ thương yêu. Nén nỗi đau riêng, anh trở lại với trách nhiệm
của người chỉ huy đội tuyên truyền giải phóng quân, tiền thân của Quân
đội nhân dân Việt Nam. Trong trận chiến chống Pháp giải phóng dân tộc,
đại tướng Võ Nguyên Giáp còn nỗi niềm riêng: trả thù cho người đồng chí, người vợ yêu đã hi sinh khi chưa tròn 30 tuổi.

Hà Nội, tháng 6 năm 2005

Nhà văn NGUYỆT TÚ - NGUYỆT TĨNH

Em, Hướng Dương bị ánh sáng bỏ bùa
Người chăm chút vào em tìm sự thật
Những ánh nhìn dịu dàng và trong vắt
Xoay tròn theo từng sợi sắc mặt trời


Giữ vững quyết tâm phòng, chống Ma túy!
Giữ vững quyết tâm ngăn chặn AIDS!
Vì sự bình yên của gia đình và cộng đồng, toàn dân hãy tích cực tố giác tội phạm!
Rss Feed  Atom Feed
Ai đang xem chủ đề này?
Guest
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.