Trang chủ HIV  |  Web Link  |  Giới thiệu |  Liên hệ  |  English 
hiv logo

Thông báo

Icon
Error

Đăng nhập


2 Trang<12
Tùy chọn
Xem bài viết cuối Go to last unread
Offline congtu_dangyeu259  
#21 Đã gửi : 03/04/2017 lúc 10:12:01(UTC)
congtu_dangyeu259

Danh hiệu: Thành viên gắn bó

Nhóm: Thành viên chính thức
Gia nhập: 01-04-2005(UTC)
Bài viết: 2.247
Man
Đến từ: Thanh hóa

Thanks: 85 times
Được cảm ơn: 93 lần trong 79 bài viết
Hãy vững vàng lên nha e, cuộc sống này luôn còn những điều tốt đẹp phía trước. Mong e luôn mạnh khỏe và yêu cuộc sống này.
Trên đời này không có tình yêu nào gọi là bất tử, sự "bất tử" nằm ở chính những gì mà người yêu nhau mang đến cho nhau.01249777136

thanks 1 người cảm ơn congtu_dangyeu259 cho bài viết.
Huynh Toan trên 03-04-2017(UTC) ngày
Offline Huynh Toan  
#22 Đã gửi : 04/06/2017 lúc 05:19:34(UTC)
Huynh Toan

Danh hiệu: Thành viên mới

Nhóm: Thành viên mới
Gia nhập: 08-10-2016(UTC)
Bài viết: 15
Man


Thanks: 65 times
Được cảm ơn: 16 lần trong 6 bài viết
Đã bao nhiêu năm ta chơi trò chơi cảm xúc? 
Chạy theo những hồ hởi, náo nhiệt,yêu thương... trong cuộc rượt đuổi ngoạn mục ấy ta cắm đầu mà chạy, nhủ lòng chạy càng nhanh, càng xa càng tốt.
Thật hoang tưởng.
Ngoảnh lại thấy ưu phiền sát ngay đuôi. Thót tim lo sợ, lỗi một nhịp thôi đã hụt chân trượt dài. Hoản loạn rồi gào thét, vùng vẫy...mệt lả người thì nằm rạp mình sát đất như thân trúc cô đơn trong đêm bão, chỉ biết khuất phục,chịu đựng... Nhưng cũng lỳ lợm lắm, vẫn khư khư nắm giữ niềm tin bão sẽ tắt. Càng hỏi bản thân: "chịu đựng bao nhiêu là đủ?" thì càng thấy khó chịu. Chỉ biết nằm chờ một thoáng gió ngừng mà vụt dậy đón nắng mai. 

Chơi trò chơi cảm xúc bao năm , ta cho nó là một đường ziczac như nước thủy triều cứ lên rồi xuống. Lúc thì nó ầm ầm tham lam muốn nuốt, muốn cuốn trôi tất cả. Lúc thì trốn chạy tít khơi xa như chưa hề tồn tại, hèn nhát để lại tất cả trơ trọi trên bãi  cát dài. 
Vui ta lại trách mình sao lại phí thời gian cho những ngày buồn bả, đời vốn đẹp vốn tươi xanh thế cơ mà. Vậy mà khi buồn thì chẳng tìm đâu ra nổi một chổ bám, sao mà rỗng tuếch, đìu hiu quá chừng.

Cảm xúc, ta cứ cho là vô tận hay thực sự nó chỉ là cái vòng tròn lẩn quẩn giữa buồn vui.  Cứ vậy mà lăn dài bởi những hy vọng.
Kỳ lạ vậy đó , cứ lặp đi lặp lại hoài, chẳng bao giờ ta chịu hiểu... 


Ta hỏi mình là kẻ ham chơi? hay là kẻ yếu đuối không dám dừng những khát khao của cảm xúc? Sao cứ quên hoài cái khắng khít của buồn vui? Dại khờ chạy theo những nỗi vui, biến mình thành thằng ngốc, chỉ biết ngửa mặt lên trời mà mếu máo!

Sửa bởi người viết 10/06/2017 lúc 03:09:34(UTC)  | Lý do: Chưa rõ

Offline kid112017  
#23 Đã gửi : 01/12/2017 lúc 10:20:28(UTC)
kid112017

Danh hiệu: Thành viên mới

Nhóm: Thành viên mới
Gia nhập: 27-11-2017(UTC)
Bài viết: 2
Man

Thanks: 2 times
Huynh Toan: Bạn ơi bạn viết hay quá. Cảm giác mình bây giờ y như bạn vậy. Bạn và mọi người liên lạc qua email nhen: iamahocrux@yahoo.com.
Offline lucifertk  
#24 Đã gửi : 15/02/2018 lúc 07:16:59(UTC)
lucifertk

Danh hiệu: Thành viên mới

Nhóm: Thành viên mới
Gia nhập: 15-02-2018(UTC)
Bài viết: 1

Cách tốt nhất để tránh xa những căn bệnh này là vui vẻ, thú vị và tiếp tục khám phá những quốc gia mới. Logic của tôi là đơn giản nhưng nếu chúng tôi đặt một nỗ lực để làm những điều này tâm trí của chúng tôi chắc chắn sẽ ở lại đi từ đó.
Offline Stungs  
#25 Đã gửi : 13/08/2018 lúc 07:05:30(UTC)
Stungs

Danh hiệu: Thành viên mới

Nhóm: Thành viên mới
Gia nhập: 29-06-2018(UTC)
Bài viết: 67

Cảm ơn: 52 lần
Được cảm ơn: 22 lần trong 16 bài viết
Originally Posted by: Huynh Toan Go to Quoted Post
<p>S&agrave;i G&ograve;n lại mưa như tr&uacute;t nước, mưa đầu năm m&agrave; sao lại dữ dội v&agrave; v&ocirc; t&igrave;nh vậy? Nước cứ d&acirc;ng chẳng ch&uacute;t thương tiếc, nuốt chửng những con hẻm nhỏ...trước nh&agrave; ai đ&oacute; những chậu c&uacute;c Tết giờ rũ rượi, ngả nghi&ecirc;n theo d&ograve;ng nước, cuốn lu&ocirc;n c&aacute;i kh&ocirc;ng kh&iacute; Xu&acirc;n tr&ocirc;i dạt về nơi n&agrave;o... L&ecirc;n S&agrave;i G&ograve;n sớm l&agrave;m g&igrave;, ngồi buồn t&iacute; th&ocirc;i m&agrave; trời đ&atilde; mưa như thế,&nbsp; để giờ ngồi đ&acirc;y nh&igrave;n mưa rồi lại nghĩ ngợi lung tung. Đường nhỏ th&igrave; ngập nước, l&ograve;ng m&igrave;nh cũng bắt chước m&agrave; ngập buồn...</p>
<p>Ngồi nghe mưa m&agrave; tai cứ lảng vảng ho&agrave;i mấy lời mẹ dặn, rồi lại thấy c&oacute; lỗi với mẹ. Bao nhi&ecirc;u năm xa nh&agrave;, cứ mỗi lần gọi điện, mẹ lại nhắc ho&agrave;i mấy chuyện con con. N&agrave;o l&agrave; phải ngủ sớm, giữ sức khỏe ra sao, xem tivi thấy thứ g&igrave; độc hại th&igrave; bảo cẩn thận kh&ocirc;ng n&ecirc;n ăn trong những năm th&aacute;ng kh&ocirc;ng ăn cơm nh&agrave;. Rồi lại chuyện kiếm đứa con g&aacute;i n&agrave;o đ&oacute; hiền l&agrave;nh m&agrave; quen biết...Mẹ mong chỉ c&oacute; vậy!</p>
<p>Cứ dạ, cứ nghe m&agrave; buồn...Nhiều khi muốn n&oacute;i cho mẹ nghe l&agrave; con c&oacute; H... chỉ để cảm thấy nhẹ nh&agrave;ng , kh&ocirc;ng dấu diếm g&igrave; nữa. Muốn mẹ biết r&otilde; thằng con của mẹ l&agrave; ai, m&agrave; rồi th&igrave; sao nhỉ?sợ v&agrave; kh&ocirc;ng tưởng tượng ra được chuyện g&igrave; sẽ tiếp theo n&ecirc;n th&ocirc;i. Kh&ocirc;ng biết việc dấu mẹ như vầy c&oacute; đ&uacute;ng kh&ocirc;ng? Nu&ocirc;i m&igrave;nh lớn đến chừng n&agrave;y , mỗi việc giới t&iacute;nh của m&igrave;nh th&ocirc;i, nếu mẹ biết th&igrave; sẽ buồn như thế n&agrave;o, giờ lại tiếp tục dấu mẹ việc c&oacute; H...Uhm, th&igrave; dấu mẹ vậy, để mẹ mong mỏi vậy nhưng sẽ được bao l&acirc;u? C&oacute; được g&igrave; kh&ocirc;ng khi l&ograve;ng m&igrave;nh cứ thấy c&oacute; lỗi...những điều nhỏ nhỏ mẹ dặn sao thấy nặng l&ograve;ng qu&aacute; chừng!</p>


Bài viết thật cảm động.
Rss Feed  Atom Feed
Ai đang xem chủ đề này?
Guest
2 Trang<12
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.