Trang chủ HIV  |  Web Link  |  Giới thiệu |  Liên hệ  |  English 
hiv logo

Thông báo

Icon
Error

Đăng nhập


97 Trang«<959697
Tùy chọn
Xem bài viết cuối Go to last unread
Offline chuong_gio  
#1921 Đã gửi : 06/06/2013 lúc 11:01:13(UTC)
chuong_gio

Danh hiệu: Thành viên gắn bó

Nhóm: Quản trị box Cùng chia sẻ tâm sự, Thành viên chính thức
Gia nhập: 09-07-2010(UTC)
Bài viết: 333

Cảm ơn: 273 lần
Được cảm ơn: 557 lần trong 218 bài viết
Chuong_gio xin lỗi cả nhà vì sau khi đi Linh Xuân về Chuong-gio có việc phai đi liền trong ngày 31 và không thể vào viết bài được nên vừa về tới nhà là tranh thủ báo cáo về chuyến Linh Xuân đây.
Ngày 30-5 Chuong_gio, 4 mat và một số bạn đã thay mặt mọi người đến trao quà cho các em tại trung tâm LX. Với dự kiến ban đầu là sẽ tổ chức các trò chơi cho các em nhưng đến giờ cuối thì không thể tổ chức được vì nhân sự ít quá , nên chỉ phát sữa và bánh cho các em còn  quà thì được  gửi cho các Cô tổ chức cho các em vui chơi nhân dịp tổng kết năm học vào ngày 31-6.
Ban giám đốc  TT Linh Xuân có gởi thư cảm ơn và nhờ Chuong_gio gởi lời chúc sức khỏe đến mọi người.
 

 
8/09: 60...3/10: 272...10/10: 332...3/11: 541...8/11: 679...2/12: 819...8/12: 886...2/13: 825 ...2/2014:1505...7/2014:1260...1/2015..chưa biết
thanks 1 người cảm ơn chuong_gio cho bài viết.
HIV và Tôi trên 07-06-2013(UTC) ngày
Offline chuong_gio  
#1922 Đã gửi : 07/06/2013 lúc 11:17:59(UTC)
chuong_gio

Danh hiệu: Thành viên gắn bó

Nhóm: Quản trị box Cùng chia sẻ tâm sự, Thành viên chính thức
Gia nhập: 09-07-2010(UTC)
Bài viết: 333

Cảm ơn: 273 lần
Được cảm ơn: 557 lần trong 218 bài viết

Trong lòng bạn chứa thứ gì?

Cụ già nói: "Tốt và không tốt hoàn toàn không có phân giới rõ ràng, chính xác, có chăng thì chỉ là cảm giác trong lòng người mà thôi. Trong lòng ông chứa thứ gì mới có thể tìm thấy thứ đó".

***

Có một lữ khách trẻ tuổi tình cờ gặp một người lớn tuổi rất hiểu thiền lý ở trên thảo nguyên, anh ta hỏi cụ già: "Ông sống ở đây có tốt không?"

Cụ già hỏi ngược lại: "Quê hương của cháu như thế nào?"

Người lữ khách nói: "Tệ lắm, vừa bế tắc, vừa lạc hậu"

Cụ già vội nói: "Vậy cháu mau đi đi, ở đây và quê của cháu rất giống nhau".

thảo nguyên xanh

Sau đó lại có một lữ khách khác đến, cũng hỏi cụ già câu như vậy, cụ già cũng hỏi ngược lại một câu như đã hỏi thanh niên trước, lữ khách mới đến trả lời một cách thâm tình: "Quê cháu rất tốt, đồng ruộng khe suối, cỏ cây nhà cửa, lại có người thân xóm giềng, đều làm cho cháu rất nhớ".

Cụ già bèn nói: "Ở đây cũng đẹp như ở quê của cháu vậy".

Có một người bên cạnh nghe như vậy cảm thấy nghi ngờ không hiểu, hỏi cụ già: "Tại sao cùng một câu hỏi giống nhau, mà cụ lại trả lời khác nhau một trời một vực như thế?"

Cụ già nói: "Tốt và không tốt hoàn toàn không có phân giới rõ ràng, chính xác, có chăng thì chỉ là cảm giác trong lòng người mà thôi. Trong lòng ông chứa thứ gì mới có thể tìm thấy thứ đó".

Nhà thiền có câu: "Người trong lòng đầy bất mãn và trở ngại muốn đi tìm chỗ tốt đẹp để trở về nương náu, nhất định tìm không được; nhưng trong lòng tràn đầy tình yêu và sự đẹp đẽ mới có thể phát hiện được ốc đảo của chính mình. Điều này xem ra dường như là việc phức tạp huyền bí, kỳ thật chỉ là nói rõ một đạo lý: Trên thế giới không có sự việc gì là tuyệt đối, bất cứ tấm thẻ nào trong tay bạn cũng hoàn toàn có hai mặt trái và phải.

In bài này
C
8/09: 60...3/10: 272...10/10: 332...3/11: 541...8/11: 679...2/12: 819...8/12: 886...2/13: 825 ...2/2014:1505...7/2014:1260...1/2015..chưa biết
Offline chuong_gio  
#1923 Đã gửi : 22/06/2013 lúc 10:42:32(UTC)
chuong_gio

Danh hiệu: Thành viên gắn bó

Nhóm: Quản trị box Cùng chia sẻ tâm sự, Thành viên chính thức
Gia nhập: 09-07-2010(UTC)
Bài viết: 333

Cảm ơn: 273 lần
Được cảm ơn: 557 lần trong 218 bài viết

Một câu nói dịu dàng

Đây là câu chuyện mà tôi được một nhà tỷ phú kể cho nghe...

***

Nhiều năm về trước, có một cậu bé mồ côi tên Jim, 12 tuổi, gầy gò.
Jim sống lang thang, là đầu mối của mọi trò cười và trêu chọc của mọi
người sống trong thị trấn. Không ai đối xử tử tế với Jim. Những nghi ngờ
của mọi vụ ăn cắp hay rắc rối đều có tên Jim đầu tiên. Cậu chỉ nhận
được những lời nói cay độc, nghi ngờ. Kết quả là Jim luôn lẩn tránh những người xung quanh. Cậu càng lẫn tránh, người ta càng nghi ngờ cậu.

cậu bé mồ côi gầy gò

Tài sản duy nhất của Jim là chú chó Tige, cũng luôn khép nép và lẫn
tránh mọi người như chủ nó. Jim không đối xử thô lỗ với Tige nhưng cậu
cũng luôn dùng thứ ngôn ngữ cay độc mà mọi người dùng với cậu. Phần vì cậu đã quen với những ngôn ngữ đó, phần vì để trút đi mọi nỗi uất ức.

Một hôm, Jim thấy cô gái phía trước làm rơi một gói nhỏ. Cô cúi xuống
nhặt thì một gói khác lại rơi khỏi tay. Jim chạy đến, nhặt hai cái gói lên đưa trả cô gái.

- Cảm ơn cậu bé, cậu thật tốt – Cô gái cười và xoa đầu Jim.

Jim hoàn toàn sốc. Đó là những lời nói tử tế đầu tiên cậu nghe thấy trong suốt 12 năm. Jim nhìn theo cô gái cho đến khi cô đi khuất.

... Jim huýt sáo gọi Tige, con chó ve vẩy đuôi chạy tới bên. Cả chủ
và chó đi vào rừng... Jim ngồi xuống cạnh bờ suối và trong đầu cứ vang
lên: "Cảm ơn cậu bé, cậu thật tốt!" – Jim cười một mình. Rồi cậu gọi:
"Đến đây Tige!" Tige chạy lại ngay, Jim xoa đầu nó và nói: "Cảm ơn mày! Mày thật là tốt!"

Tige rất phấn kích và ngạc nhiên. Tai nó vểnh lên, mắt hướng về phía
Jim chăm chú, đuôi vẫy lia lịa. "Đến con chó cũng thích nghe lời nói dịu
dàng!" – Jim nghĩ và lôi trong túi ra một mảnh gương vỡ. Cậu bé thấy
một khuôn mặt lấm lem. Jim rửa mặt thật cẩn thận. Sau đó, Jim lại nhìn
vào gương. Cậu bé ngạc nhiên. Lần đầu tiên, cậu nhìn lên cao thay vì chỉ
cúi mặt như mọi khi. Một cảm giác, cũng là lần đầu tiên cậu cảm thấy: cảm giác tự trọng.

Từ khoảng khắc đó, cuộc đời Jim hoàn toàn thay đổi bởi quyết tâm để xứng đáng với những lời nói dịu dàng.

Ngưng một lát, nhà tỷ phú tiếp tục nói: "Thưa các bạn, tôi chính là
cậu bé đó. Thị trấn nhỏ mà tôi vừa kể đến chính là thành phố này 40 năm
về trước. Cái cây ở đằng kia mà quý vị có thể thấy chính là nơi một
người phụ nữ đã gieo hạt giống đầu tiên của lòng nhân hậu xuống cuộc đời tôi. Mong sao ai cũng có thể làm được như thế".

In bài này
8/09: 60...3/10: 272...10/10: 332...3/11: 541...8/11: 679...2/12: 819...8/12: 886...2/13: 825 ...2/2014:1505...7/2014:1260...1/2015..chưa biết
Offline oceandt  
#1924 Đã gửi : 27/06/2013 lúc 08:32:24(UTC)
oceandt

Danh hiệu: Thành viên mới

Nhóm: Guests
Gia nhập: 27-06-2013(UTC)
Bài viết: 2
Đến từ: hn

mình cũng muốn làm gì gì nhân ái ấy big green


wordpress photography themes | wordpress travel theme
Offline chuong_gio  
#1925 Đã gửi : 11/07/2013 lúc 10:31:30(UTC)
chuong_gio

Danh hiệu: Thành viên gắn bó

Nhóm: Quản trị box Cùng chia sẻ tâm sự, Thành viên chính thức
Gia nhập: 09-07-2010(UTC)
Bài viết: 333

Cảm ơn: 273 lần
Được cảm ơn: 557 lần trong 218 bài viết

item Thể loại: Đọc truyện »Truyện ngắn tình yêu

item Đề xuất: Truyen cuoi

item Cập nhật: 14:16:21 ngày 25-05-2013
item Xem: 273
 0  0 
 
Nội dung

Rồi một thời gian dài anh không viết thư cho tôi. Tôi bắt đầu lo lắng vì tôi đã viết đến 6 bức thư. Cho đến khi tôi mất hết hy vọng, tôi nhận đuợc lời nhắn: "Hãy gặp anh ở hàng rào nơi chúng ta vẫn trò chuyện truớc đây".

***

Câu chuyện bắt đầu khi tôi 16 tuổi. Trong khi đang chơi bên ngoài trang trại của gia đình ở California, tôi gặp một nguời con trai.

Ðó là một người bình thường như bao người khác, nguời trêu chọc bạn để rồi bạn đuổi theo và đấm cho anh ta một trận. Sau lần gặp gỡ đầu tiên đó, chúng tôi tiếp tục gặp nhau và trêu chọc lẫn nhau.

Ngày hôm sau không bao giờ đến



Nhưng việc trêu chọc chỉ diễn ra một lúc, rồi chúng tôi thuờng đứng nói chuyện ở hàng rào. Tôi có thể kể với anh mọi bí mật của mình. Anh chỉ yên lặng lắng nghe và tôi nhận thấy anh thật dễ gần.

Ở truờng chúng tôi đều có những mối quan hệ riêng, nhưng khi về nhà chúng tôi thuờng kể cho nhau nghe mọi chuyện. Một hôm tôi kể với anh cái gã mà tôi thích đã làm cho trái tim tôi tan nát. Anh an ủi tôi và bảo rồi mọi chuyện sẽ qua. Tôi cảm thấy rất hạnh phúc vì có một người bạn thực sự hiểu mình. Có điều gì đó ở anh khiến tôi rất thích, tôi lại cho rằng đây chỉ là cảm giác.

Trong những năm trung học, chúng tôi luôn bên nhau với tình bạn đơn thuần. Vào buổi lễ tốt nghiệp, tuy chúng tôi nhận đuợc bằng vào hai ngày khác nhau nhưng tôi rất muốn ở cạnh anh.

Tối hôm đó khi mọi nguời đã về hết tôi đến nhà anh, nói rằng tôi rất muốn gặp anh. Ðó quả là một cơ hội lớn, nhưng tất cả những gì tôi có thể làm chỉ là ngồi bên cạnh anh ngắm sao trời và cùng bàn về những dự định của hai đứa. Anh nói anh muốn lấy vợ sớm để ổn định cuộc sống, rằng anh muốn trở thành người giàu có, thành đạt.

Tôi về nhà với nỗi ân hận vì đã không thổ lộ cho anh biết tình cảm của mình. Tôi muốn ngỏ lời yêu anh nhưng lại quá nhút nhát và sợ sệt. Tôi để những cơ hội ấy qua đi và tự nhủ sẽ nói cho anh ấy vào một ngày nào đó.

Trong những năm học đại học, tôi luôn muốn thổ lộ cùng anh nhưng luôn có nhiều nguời xung quanh anh. Sau khi ra truờng anh tìm việc làm ở New York. Tôi mừng cho anh nhưng cũng cảm thấy buồn vì chưa nói được gì với anh. Nhưng làm sao tôi có thể nói ra điều đó được, khi mà anh đang chuẩn bị ra đi.

Tôi giữ kín điều đó cho riêng mình và nhìn anh bước lên máy bay. Tôi đã khóc rất nhiều và cảm thấy rất buồn khi không nói được những điều trong trái tim mình. Sau đó tôi được nhận vào làm thư ký, rồi làm cho một nhà phân tích máy tính. Tôi rất tự hào về những gì mình đạt đuợc. Cho đến một ngày tôi nhận được một bức thư có kèm thiệp mời mừng đám cuới. Ðó là của anh.

Ngày hôm sau không bao giờ đến



Tôi đến dự đám cuới một tháng sau đó. Ðám cưới thật lớn được tổ chức ở một nhà thờ và chiêu đãi ở một khách sạn lớn. Tôi gặp cô dâu và cả anh nữa, và tôi nhận ra rằng mình vẫn rất yêu anh. Tôi đã tự kiềm chế để không làm hỏng ngày vui của anh.

Tôi cố gắng tỏ ra vui vẻ khi nhìn thấy anh bên cô ấy để che giấu đi những giọt lệ đang tuôn rơi trong lòng tôi. Tôi rời New York và cho rằng mình đã hành động đúng. Khi tôi lên máy bay, anh đi tiễn và nói rằng anh rất vui khi gặp lại tôi. Tôi về nhà cố quên đi mọi chuyện đã xảy ra ở New York vì hiểu rằng mình không thể làm khác. Một năm qua, chúng tôi vẫn trao đổi thư từ cho nhau và kể cho nhau nghe mọi chuyện.

Rồi một thời gian dài anh không viết thư cho tôi. Tôi bắt đầu lo lắng vì tôi đã viết đến 6 bức thư. Cho đến khi tôi mất hết hy vọng, tôi nhận đuợc lời nhắn: "Hãy gặp anh ở hàng rào nơi chúng ta vẫn trò chuyện truớc đây".

Tôi đến và gặp lại anh. Anh nói rằng anh đã vui vẻ trở lại, quên di mọi chuyện rắc rối từ cuộc ly dị. Tôi càng yêu anh hơn nhưng vẫn không thể nói ra mối tình ấp ủ bấy lâu. Khi anh quay lại New York, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi không muốn nhìn thấy anh ra đi. Anh hứa sẽ đến thăm tôi ngay khi có thể.

Rồi một ngày anh không đến thăm tôi như đã hẹn. Tôi đoán rằng có lẽ anh rất bận. Chuỗi ngày chờ dợi kéo dài cho đến khi tôi đã quên đi điều đó thì nhận được một cuộc điện thoại từ luật sư của anh ở New York. Ông ấy cho tôi biết anh đã mất trong một tai nạn trên đường ra sân bay. Trái tim tôi duờng như vỡ vụn và tôi thực sự bị sốc. Bây giờ thì tôi đã hiểu tại sao anh không đến như đã hẹn. Tôi đã khóc, những giọt nuớc mắt của sự mất mát và đau đớn dến khôn cùng.

Tôi tự hỏi: "Tại sao điều đó lại xảy đến với một người tốt như anh?". Tôi thu dọn công việc đến New York để nghe đọc di chúc của anh. Mọi thứ đã được chuyển về cho gia dình và người vợ cũ của anh. Tôi gặp lại cô ấy. Cô kể cho tôi nghe về tình trạng của anh, rằng anh luôn buồn cho dù cô ấy đã làm mọi cách cũng không thể nào khiến cho anh hạnh phúc được như hôm gặp lại tôi ở đám cưới của họ.



Người ta trao lại cho tôi quyển nhật ký của anh. Nó được bắt dầu từ ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Anh viết rằng anh rất yêu tôi nhưng vì quá nhút nhát mà không dám nói ra điều đó. Ðó là lý do tại sao anh im lặng và thích lắng nghe tôi.

Anh luôn yêu tôi kể cả khi dến New York và kết hôn với người khác. Ðối với anh quãng thời gian hạnh phúc nhất là khi ở bên tôi và được nhảy với tôi trong đám cưới. Anh đã tưởng tượng rằng đó là đám cuới của chúng tôi và anh đã rất đau khổ khi không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc ly hôn.

Anh viết rằng anh rất hạnh phúc khi nhận được thư của tôi. Và cuốn nhật ký kết với dòng chữ: "Hôm nay, nhất định tôi sẽ nói với cô ấy rằng tôi rất yêu cô ấy". Ðó chính là ngày mà anh bỏ tôi ra đi vĩnh viễn - ngày mà tôi sẽ biết được tình yêu từ sâu thẳm trái tim anh dành cho tôi.

Nếu bạn yêu một người nào đó, đừng đợi đến ngày mai để nói với họ biết điều đó. Bởi lẽ ngày hôm sau đó có thể sẽ không bao giờ đến nữa.

Bạn đang xem tác phẩm trên wapđanăng.com.Để tìm 1 tác phẩm hay khác vui lòng gõ :[Tên chủ đề wap da nang].Ví dụ: về tinh yeu hãy tìm : tinh yeu wap da nang
8/09: 60...3/10: 272...10/10: 332...3/11: 541...8/11: 679...2/12: 819...8/12: 886...2/13: 825 ...2/2014:1505...7/2014:1260...1/2015..chưa biết
thanks 2 người cảm ơn chuong_gio cho bài viết.
qwerty. trên 11-07-2013(UTC) ngày, HIV và Tôi trên 12-07-2013(UTC) ngày
Rss Feed  Atom Feed
Ai đang xem chủ đề này?
Guest (9)
97 Trang«<959697
Di chuyển  
Bạn không thể tạo chủ đề mới trong diễn đàn này.
Bạn không thể trả lời chủ đề trong diễn đàn này.
Bạn không thể xóa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể sửa bài của bạn trong diễn đàn này.
Bạn không thể tạo bình chọn trong diễn đàn này.
Bạn không thể bỏ phiếu bình chọn trong diễn đàn này.